Nỗi lo

Giờ cơm tối. Tôi đặt giấy báo trúng tuyển đại học lên bàn hớn hở khoe với mẹ. Mẹ ôm chầm lấy tôi chúc mừng. Sau đó mẹ vội quay đi giấu vội vài giọt nước mắt nóng hổi. Từ nay, đôi quang gánh trên vai mẹ lại oằn thêm.

Tác giả: Nhật Điền

Tiếc nuối

Mẹ bị bệnh nan y. Tối hôm ấy, mẹ nắm tay tôi:

– Con gái mẹ xinh quá! Mười tám rồi còn gì?!

Rồi mẹ nhìn tôi thở dài:

– Con gầy quá. Học thi vất vả lắm phải không? Nói chuyện cho mẹ nghe đi! Nhưng thôi, con phải giữ gìn sức khỏe, đi ngủ đi!

Mẹ ra đi lúc đêm tàn. Trên trời chỉ còn một ngôi sao lặn muộn, chờ rước linh hồn mẹ về trời.

Suốt hai chục năm sau, lòng tôi luôn tiếc nuối: đêm ấy, sao tôi không thức chuyện trò với mẹ suốt đêm.

Tác giả: Nguyễn Thụy Minh Hiền

Tìm thấy Rồi

Ông luôn theo dõi các chương trình nhắn tin tìm đồng đội …rồi ông cứ ghi ghi, chép chép… Mọi người cười: Ông chúng ta lẩm cẩm rồi. Một hôm, ông bỗng nghẹn ngào…. “Thế là tao tìm được gia đình mày rồi”. Hình như hôm ấy, ai cũng im lặng.

Tác giả: Vũ Văn Tư

Người dũng cảm nhất

Theo bạn ai là anh hùng? Với tôi là Mẹ. Mẹ không phải anh hùng nhưng Mẹ là người dũng cảm nhất. Mẹ là người không sợ xấu, hi sinh đôi tay thanh xuân để lấy một đôi bàn tay thô ráp chai sần vì mưu sinh cuộc sống, sẵn sàng mặc những đồ xấu hơn còn đồ tốt để lại, sẵn sàng dùng một chiếc áo dù đã bao năm trời để dành tiền mua đồ mới chẳng phải cho mình.

Mẹ là người không sợ vất vả, dù phải trèo lên nóc nhà lợp lại ngói, dù phải tự xây cống và sửa đồ điện, dù phải đạp xe hành chục cây số để đem về một món tiền nhỏ mọn, dù phải một mình nuôi đứa con đau ốm. Mẹ là người sẵn sàng chịu đựng, dù phải ở với người chồng tàn bạo vô lý, dù phải chịu sự sắp đặt khuôn giáo, dù phải làm những điều mình ko muốn, dù mất tự do…

Mẹ là người của cô đơn, chưa một lần yêu và được yêu, chưa một lần có người thân bên cạnh, chẳng trông chờ j ở người chồng vũ phu và đứa con bạc bẽo, chỉ bước một mình trên con đường đã định đầy buồn bã.

Mẹ là người dũng cảm nhất bởi Mẹ chưa từng khóc trước mặt của con mình, chưa từng đánh nó vì nó hồn hào, bất trị, chưa từng cầu xin sự giúp đỡ và luôn đi tới một mình.

Mẹ là người buồn nhất vì đôi mắt của mẹ đã đựng đủ những nỗi niềm quá khứ, vầng trán đã in dấu thời gian, còn mái tóc dài giờ đã điểm bạc.

Mẹ là người ngốc nhất vì cứ sống mãi với nỗi cô đơn và sự hi sinh thầm lặng.

Mẹ là người đẹp nhất vì mẹ có đôi tay chai sần và mẹ đã già đi… Con xin lỗi mẹ… rất nhiều…

Tác giả: Quỷ Nhỏ

[Feel TheWind] of TRN

Khi ba mẹ run tay

Bàn ăn trải khăn trắng. Mẹ gắp cho cu King cái đùi gà. Ông nội không còn răng chỉ muốn ăn canh nhưng canh để xa ông.

– Để cháu chan cho! Cu King đứng dậy chan canh cho ông và làm đổ canh ra bàn.

Mẹ mắng:

– Cứ đành hanh!

Ông với tay chan. Lóng ngóng, run run. Canh lại đổ ra ngoài…

Mẹ nhăn mặt, ba xoa bụng còn cu King nhìn hai người:

– Khi ba mẹ run tay như ông, con sẽ chan canh cho ba mẹ.

Bữa ăn tiếp tục nhưng chỉ còn tiếng nhai!

Tác giả: Quế Hương

Nói dối

Ngày đó nhà nghèo cha mất, mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng… Về nhà mẹ hỏi con né tránh: “Dạ, vui! Cô bác mừng con…!!!”.

Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh…

Về nhà nhìn ảnh mẹ con thấy lòng rưng rưng…

Tác giả: D.A.D

Lì Xì

Nhà nghèo nên lì xì của mẹ cũng có khác. Chỉ cho con nụ hôn cùng với lời “Mong con chóng lớn”. Tết này con đã lớn, đã biết cầm bao lì xì nhưng không còn nghe “mong con chóng lớn” nữa. Một phần mùa xuân của con đã theo mẹ.

Tác giả: Thục Yến

Rau muống

Ở Mỹ, viết thư về nó cứ bảo: “Mình thèm rau muống luộc chấm mắm nêm quá, ước gì!”. Vừa rồi nó về, mình ra chợ mua một mớ rau muống ngon về luộc đãi nó. Nhìn đĩa rau muống nó bĩu môi: “Cậu ăn uống kham khổ thế à?”.

Tác giả: Đăng Châu

Lương tâm

Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm?

Tác giả: Trần Đinh Ba

Hân

Hắn về quê cũ, chiếc Dylan quẹt thúng thúa đi ra từ ngõ vắng. “Đui à!”, dáng khắc khổ lồm cồm ngồi dậy. Hân!!!

ngỡ ngàng.

” Long cầm tiền đi, lên trên đó cố học nghe.Hân chờ…”

Tác giả: thaychuastudio(ddth.com)