Người dũng cảm nhất

Theo bạn ai là anh hùng? Với tôi là Mẹ. Mẹ không phải anh hùng nhưng Mẹ là người dũng cảm nhất. Mẹ là người không sợ xấu, hi sinh đôi tay thanh xuân để lấy một đôi bàn tay thô ráp chai sần vì mưu sinh cuộc sống, sẵn sàng mặc những đồ xấu … Đọc tiếp

Khi ba mẹ run tay

Bàn ăn trải khăn trắng. Mẹ gắp cho cu King cái đùi gà. Ông nội không còn răng chỉ muốn ăn canh nhưng canh để xa ông. – Để cháu chan cho! Cu King đứng dậy chan canh cho ông và làm đổ canh ra bàn. Mẹ mắng: – Cứ đành hanh! Ông với tay … Đọc tiếp

Nói dối

Ngày đó nhà nghèo cha mất, mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng… Về nhà mẹ hỏi con né tránh: “Dạ, vui! Cô bác mừng con…!!!”. Lớn lên, con đi … Đọc tiếp

Lì Xì

Nhà nghèo nên lì xì của mẹ cũng có khác. Chỉ cho con nụ hôn cùng với lời “Mong con chóng lớn”. Tết này con đã lớn, đã biết cầm bao lì xì nhưng không còn nghe “mong con chóng lớn” nữa. Một phần mùa xuân của con đã theo mẹ. Tác giả: Thục Yến

Rau muống

Ở Mỹ, viết thư về nó cứ bảo: “Mình thèm rau muống luộc chấm mắm nêm quá, ước gì!”. Vừa rồi nó về, mình ra chợ mua một mớ rau muống ngon về luộc đãi nó. Nhìn đĩa rau muống nó bĩu môi: “Cậu ăn uống kham khổ thế à?”. Tác giả: Đăng Châu

Lương tâm

Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? Tác giả: Trần Đinh Ba

Hân

Hắn về quê cũ, chiếc Dylan quẹt thúng thúa đi ra từ ngõ vắng. “Đui à!”, dáng khắc khổ lồm cồm ngồi dậy. Hân!!! ngỡ ngàng. … ” Long cầm tiền đi, lên trên đó cố học nghe.Hân chờ…” Tác giả: thaychuastudio(ddth.com)

Ầu ơ…

“Mẹ đi lấy chồng con ở với…cha” Hình bóng mẹ đã chết trong ký ức, tôi vô tình không thấy thời gian hằn sâu nỗi khắc khổ trên trán cha. Chiều nay con bật khóc, nhớ lời cha ru… Con đi lấy chồng cha ở với ai ! Tác giả: tonnumychau(ddth.com)

Biết đi

40 triệu!…Cả cuộc đời bố chắt chiu, cho hắn được công việc ổn định… 5 năm! Chưa một lần ngẩng mặt… 5 năm! Hắn “đi” bằng đầu gối… Bỏ việc và đi học… 1 cuộc sống mới… Cay đắng và dằn vặt… nhưng…Hắn đã biết đi ! Tác giả: DONNA_DONNA(ddth.com)

Vô Can

Quốc lộ về đêm, hắn rải đinh rồi hắn vá bốn xe xẹp. Mưa, hắn bỏ về. Hai xe khác đang tìm nơi vá bỗng “Rầm….. Ree…ét”. Một chiếc nữa ngã lăn, bé năm tuổi văng vào bánh xe tải. Người nguời rơi nước mắt. Hắn chẳng hay biết, vô can. Tác giả: Phạm Lai