Định Mệnh

Ngoại bệnh.

Trong nhà nhiều người lắm, giọng đọc kinh cứ rì rầm. Ngoại bảo nó đến ngồi bên. Bàn tay bé xíu của nó cầm bàn tay chai sần của ngoại lắc lắc, rồi thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, nó thảng thốt:

-Ngoại ơi!

Gần hai mươi năm sau, như định mệnh, mẹ cũng bị ung thư như ngoại.

Nó cầm bàn tay gầy gò của mẹ:

-Mẹ ơi, con không ngủ quên đâu!

==================

Tác giả: Vũ Đoàn Bảo Long

[Pink]

P.O:

Trong cuộc đời, bạn ngủ quên bao nhiêu lần?

Thời gian không bao giờ quay lại, hãy sống để không bao giờ phải hối hận vì đã “ngủ quên”!

 

Đừng để một lúc nào đó.. choàng tỉnh giấc sau cơn ngủ say,

bạn chợt nhận ra mình đã để vuột mất những thứ quan trọng nhất trong đời…

..

Và bạn có chắc.. là bạn không có đang “ngủ say” khi [thức] không?

Nhật Ký Một Bào Thai

Ngày 5-10 – Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi.

Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!

Ngày 19-10 – Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.

Ngày 23-10 – Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ… mẹ…ơi!

Ngày 25-10 – Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!

Ngày 2-11 – Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.

Ngày 12-11 – Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!

Ngày 20-11 – Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?

Ngày 25-11 – Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!

Ngày 10-12 – Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?

Ngày 13-12 – Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!

Ngày 24-12 – Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!

Ngày 28-12 – Hôm nay, mẹ mình giết mình…

Người thứ 3

Anh yêu em…! anh nói theo sau lưng nó.

Nó cười hạnh phúc, nó đang yêu và được yêu.

Rầm…!!!

Tiếng động khiến nó giật mình. Tiếng bát đĩa vỡ, tiếng cãi cọ…

“Cô ký vào đi, ko tôi đập hết đó…” Ba nó muốn ly dị, ba nó đang có người đàn bà khác. Mẹ nó khóc.

Nó đứng lặng sau cánh cửa phòng, với tay gọi đt cho anh.

“Alo ạ…” tiếng một bé gái nghe máy.

“Xin lỗi có phải số máy của anh D…?

“Dạ vâng ạ. Bố con đang tắm cô ạ, cô tên gì để tý con bảo bố con gọi lại ạ?”

“Đưa máy cho bố nào, con ngoan vào giúp mẹ dọn bữa tối nhé…” Tiếng anh chen vào…

Nó khóc.


Khoảng cách giữa hạnh phúc với bất hạnh quá mong manh!

Con dâu

Lấy nhau ba năm thì có đến nửa thời gian trong số ấy chồng đi học. Chuyện nhà một mình em quán xuyến.

Mẹ chồng bệnh em thăm nuôi ở bệnh viện. Bệnh nhân nằm gần giường than với mẹ : ” Dâu con bây giờ thích thì nó ở cùng, không thích thì nó ra sống riêng, không giồng như mình hồi xưa, may mà chị còn có con gái “.

Bà bệnh nhân nhầm nhưng mẹ không sửa, vuốt tóc em mẹ nói trong niềm vui sướng : “Ừ, con gái ruột của tôi đó chị “.

Tác giả: khuyết danh

Búp bê

Nó nhớ năm lớp một, nó rất mê trò búp bê. Để thỏa lòng, nó hay chạy sang nhà nhỏ hàng xóm, nhìn nhỏ chơi cho đỡ thèm. Có hôm má đi bán ở chợ về, thấy nó đứng thơ thẩn dựa mé cửa sổ, má chỉ gọi với nó về ăn trưa. Tối đến nó ngái ngủ, nói sảng thế nào mà sáng ra nó thấy bao nhiêu là búp bê thả đầy đầu giường. Những con búp bê trắng tinh. Những con búp bê bằng giấy.

Nó ngẩn ngơ nhìn, đếm một con, hai con, ba con, bốn con,… Nó biết đôi tay nào đã chong đèn cắt mớ giấy này cho nó. Những con búp bê bỗng dưng có linh hồn, nhảy nhót trong mắt nó, kéo nó chạy một hơi ra chợ tìm má. A, má kìa, nó reo lên…

Những con búp bê giờ nhả màu ố vàng, vẫn nhảy nhót trong mắt nó… vẫn kéo nó chạy một hơi đi tìm má… nhưng trong thế giới của ký ức đã cũ mềm, má ơi…

[Feel TheWind]

Quà sinh nhật

Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?”

Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…

 

Tác giả: Trương Hoa

Bữa cơm lạnh

Ông bà trẻ có cô Út bằng tuổi nó. Hè nào nó cũng được về quê chơi với cô Út. Nhà cô Út có 10 người. Ăn cơm phải chia hai mâm. Hôm nó xuống, chú Cả đi úp nơm được con cá mang về nấu chua cả nhà ăn. Hai mâm cơm, 1 con cá mà tiếng cười nổ ran như pháo.

Hè năm nay cô Út mới lên nhà nó chơi. Ban ngày ở nhà chỉ có hai cô cháu chơi với nhau. Tối muộn mẹ nó về xách theo con cá to lụi hụi làm bếp, bố nó về sau như mọi khi lẳng lặng vào phòng nằm xem tivi . Tối nay nhà nó nấu canh chua cá, có cô nó vui lắm, nhảy chân sáo chờ ăn. Đến bữa ăn cả nhà ai nấy chúi mặt vào bát cơm như thường lệ, còn nó vẫn còn âm ỉ với niềm vui lần đầu tiên không phải ở nhà một mình. Nhưng cắt ngang niềm vui nhỏ bé của nó là tiếng sụt sịt dần òa thành tiếng. Nó giật mình nhìn sang đã thấy cô nó nước mắt ngắn dài “ Anh…hức chị cho.. em..hức.. về nhà, em ko ở đây..hức.. đâu, ở đây..hức hức.. buồn lắm..”.

Cả nhà nó chợt lặng thinh. Nhìn cái bát canh cá nó chợt nhớ đến bữa cơm nhà cô Út. Một cảm giác gai gai, chạy dọc sống lưng. Lần đầu tiên ở cái tuổi lên năm, nó biết bữa cơm nhà nó, thật lạnh!

./.

Tác giả: Quỷ Nhỏ

[Feel TheWind]

Viết cho cha

Con xin tiền đóng học phí học thêm Anh văn. Cha nói để cha tính. Mấy ngày sau cha mới có tiền đưa con.

Một lần trốn học, lũ bạn rủ con đi uống nước.

Ngồi trong quán, con giật mình khi thấy dáng một người rất quen: cha của con. Cha chạy xe ôm sau giờ làm việc. Con trách mình sao quá vô tâm

Tác giả: Minh Tú

Sinh nhật con

Sinh nhật con vào ngày 15 tháng 9. Con từng trách mẹ:

– Tại sao mẹ không canh chừng sinh con vào ngày nào đẹp hay ý nghĩa một chút?

Mẹ trả lời ngay:

– Số 9 là số đẹp, mẹ lại sinh con vào đúng ngày 15 là giữa tháng, thế cũng là đẹp rồi.

Con thấy có lý, chấp nhận lời giải thích đó.

Vài năm sau, chợt nghĩ nếu có lúc con của con hỏi lại câu đó, con sẽ trả lời thế này:

– Ngày con ra đời là ngày đẹp nhất và ý nghĩa nhất đời mẹ.

 

Câu chuyện ngày 8-3

Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

– Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu – nó nức nở – nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.

Anh mỉm cười và nói với nó:

– Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:

– Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:

– Đây là nhà của mẹ cháu.

Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.

Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.